Phát triển khả năng chịu áp lực nhờ vào sức mạnh trong tâm trí

"Bạn có quyền lực đối với tâm trí mình, sự vật bên ngoài chỉ phản ánh thế giới nội tâm. Nhận ra điều này, bạn sẽ tìm thấy sức mạnh"

“Quyền lực làm con người tha hóa, quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối.” - John Dalberg-Acton, chính trị gia người Anh thế kỷ 19.

Acton đã đúng, quyền lực có khả năng khiến con người mất kiểm soát. Nhưng quyền lực chỉ khiến bản chất con người được bộc lộ, chứ nó không “biến chất” con người, nguyên nhân thực sự nằm trong mỗi người.

Marcus Aurelius - Hoàng đế cuối cùng thuộc thời đại Ngũ hiền đế của Đế chế La Mã, người mang danh là một vị vua triết gia - chính là ngoại lệ của quy luật này trong lịch sử phương Tây. Ông là một trong những nhân vật đại diện cho Triết học Khắc kỷ (Stoicism), tác phẩm của ông - “Suy tưởng” được coi là một trong những tác phẩm triết học vĩ đại nhất, là nguồn quan trọng giúp thế giới hiện đại hiểu được Triết học khắc kỷ thời Cổ đại. 

Quyền lực không thể biến đổi bản chất con người,

nó chỉ nuôi dưỡng và phơi bày những điều trái đạo lý và dơ bẩn trong tâm hồn.

 

"Bạn có quyền lực đối với tâm trí mình, sự vật bên ngoài chỉ phản ánh thế giới nội tâm. Nhận ra điều này, bạn sẽ tìm thấy sức mạnh"

 

Một con người khôn ngoan là người đủ khả năng kiểm soát tâm trí của mình. Điều duy nhất mà anh ta phải sợ là một tâm trí hỗn độn, vì đó mới là điều hắn thực sự phải chịu trách nhiệm. Chỉ cần mất kiểm soát, anh ta sẽ đánh mất chính mình, và cũng mất luôn khả năng hoàn thành nhiệm vụ mà tạo hóa đã giao phó. 

Sự tĩnh lặng trong tâm hồn đòi hỏi

con người phải biết loai bỏ những thứ mà anh ta không thể kiểm soát. 

 

Aurelius sống với sự chấp thuận tuyệt đối với tự nhiên. Không có sự việc nào đáng thương tiếc hay ca tụng, chiến thắng của hôm nay có thể là thất bại của ngày mai. Hãy chấp nhận. Biết chấp nhận, ta có thể tìm thấy hạnh phúc ngay cả trong những sóng gió của cuộc đời. Trong con mắt của kẻ khôn ngoan, mỗi một việc xảy ra là một người thầy, một bài học, một cơ hội, và một dấu hiệu.

Aurelius cho rằng cuộc sống không nên là cái gì khác ngoài chính nó và ông có thể tiếp đãi tương lai bằng niềm vui và lòng trắc ẩn. Cuộc đời như một cuốn sách không ngừng lần giở, đến trang nào ta hãy hoan hỉ trang đó, vì ấy là định mệnh của con người và là ý chí của tạo hóa.